ASPxHyperLink ASPxHyperLink ASPxHyperLink
Giới thiệuv
Dịch vụv
Mạng lưới chi nhánhv
Hỗ trợ khách hàngv
Tin tứcv
Truy vấn thông tin
Bạn đang truy cập: Skip Navigation Links  
  Thông tin - Sự kiện

Tin tuyển dụng
Thông báo
Tin công ty
Tin trong ngành
Thông tin khuyến mãi

        Tất cả thông tin

   Thư viện ảnh
Các hình ảnh về cảng ICD1
Các hình ảnh hoạt động Icd3
Sửa chữa container lạnh, hoạt động depot
Các hoạt động đào tạo



Tin trong ngành

Oằn lưng cõng phí không tên - Kỳ 2
 Ngày cập nhật: 09/06/2011
 

TT - Mới đây năm công ty lớn có vốn đầu tư nước ngoài đã gửi thư kiến nghị lên lãnh đạo UBND TP.HCM vì tình trạng kẹt đường làm ảnh hưởng đến ổn định sản xuất của họ. Lời lẽ trong thư kiến nghị khá mạnh: nếu những trở ngại kể trên không sớm khắc phục sẽ ảnh hưởng đến bức tranh đầu tư của VN vì chi phí cho kẹt xe là rất lớn đối với doanh nghiệp (DN).

 

Có doanh nghiệp đã ước tính những chi phí không tên phát sinh trong hoạt động xuất nhập khẩu làm giá thành sản phẩm tăng khoảng 3%.

 

Người tiêu dùng lãnh đủ phát sinh từ phí không tên. Trong ảnh: bốc dỡ phân bón nhập khẩu tại cảng Sài Gòn - Ảnh: T.T.D.

 

Người tiêu dùng gánh hết

Giám đốc một doanh nghiệp chuyên nhập khẩu thực phẩm đông lạnh tại TP.HCM cho biết hiện nay giá cước vận tải chiếm gần 10% giá thành sản phẩm hàng hóa mà doanh nghiệp này bán ra cho người tiêu dùng.

Ví dụ, mỗi ký cánh gà nhập khẩu có giá trên 40.000 đồng thì giá cước vận chuyển chiếm khoảng 4.000 đồng. Tính thêm các chi phí về thuế, khai báo hải quan, làm thủ tục tại cảng... trước khi đến tay người tiêu dùng giá sản phẩm tăng thêm 3-4%.

Đưa “phí không tên” vào danh mục

 

Trưởng phòng xuất nhập khẩu một công ty liên doanh ở TP.HCM kể: “Khi chúng tôi kê những chi phí phát sinh không có hóa đơn chứng từ vào các dịch vụ liên quan đến hoạt động xuất nhập khẩu, ông giám đốc tài chính người nước ngoài dứt khoát nói “không”.

Tuy nhiên, sau khi tham khảo ý kiến một người bạn làm trong một hãng tàu và được biết họ cũng có một bản kê chi tiết các khoản chi tương tự, “sếp” mới cho hợp thức hóa những khoản chi kia”.

Theo tổng hợp của một số lái xe container (“công”), các loại chi phí không tên hiện đã chiếm khoảng 20% giá cước vận tải của DN. Vận chuyển một “công” 40 feet từ TP.HCM đi Đồng Nai mất khoảng 300.000 - 450.000 đồng, từ TP.HCM đi Bà Rịa  - Vũng Tàu 400.000-500.000 đồng, TP.HCM đi Tây Ninh trên 400.000 đồng, TP.HCM đi Tiền Giang 300.000-400.000 đồng... Tất cả chi phí này đều chưa bao gồm tiền mua xăng dầu thêm khi bị tắc đường.

Ngay tại cảng, hàng loạt loại phí phải đóng. Với hàng xuất khẩu nếu đóng tại kho riêng của chủ hàng thì có phí nâng “công” rỗng về kho đóng hàng, phí hạ bãi chờ xuất... Với hàng nhập khẩu, nếu để nguyên “công” về kho riêng thì có phí nâng “công” từ bãi về kho, nếu rút hàng tại bãi thì có phí chuyển “công” sang bãi kiểm hóa...

Theo các DN xuất nhập khẩu, chi phí chính thức cho các khâu kể trên không quá nhiều, nhưng điều làm đau đầu là chi phí phát sinh “không tên”. Anh L. - lái xe container tại một DN vận tải ở TP.HCM - kể những chi phí phát sinh đều có tên là “bồi dưỡng”, từ khâu nâng, hạ “công”, bốc xếp hàng hóa đến kiểm hóa và những khoản không biết gọi tên khác. “Họ làm thì có phí, nhưng muốn công việc trôi chảy, không mất thời gian thì phải chi thêm” - anh L. nói.

Tổng cộng số tiền chủ hàng bỏ ra cho toàn bộ dịch vụ làm thủ tục tại cảng, đưa hàng về đến kho dao động từ 4-5 triệu đồng/”công”. “Nếu không có những chi phí này, các DN giao nhận có thể giảm cước dịch vụ từ 20-30%” - giám đốc một công ty giao nhận nhẩm tính.

Giá tăng thêm 3%

Đau đầu với các loại phí không tên này có lẽ là những DN phải nhập nguyên phụ liệu về sản xuất để xuất khẩu. “Một “công” hàng xuất đi của chúng tôi thường có giá trị khoảng 200 triệu đồng. Nhưng từ lúc nhập nguyên phụ liệu về sản xuất lúc đến khi hoàn thành việc xuất hàng, số phí không tên đôi khi lên đến 5-7 triệu đồng/“công” - giám đốc một DN ở TP.HCM cho hay.

Theo ông Bùi Như Việt, giám đốc Công ty cổ phần kỹ nghệ gỗ Long Việt (Bình Dương), mọi công đoạn từ lúc tàu hàng cập cảng đến khi đưa được hàng về kho công ty đều thuê đại lý vận tải làm.

Do đó tất cả chi phí nảy sinh trong quá trình giao nhận hàng hóa và cả chi phí không tên phát sinh trong quá trình sản xuất đều buộc phải đưa vào giá thành sản phẩm. Giám đốc một DN ngành thực phẩm ước tính các chi phí vô lý trong quá trình vận chuyển hàng hóa, sản xuất và đưa thành phẩm đến tay người tiêu dùng chiếm khoảng 3%. “Đây cũng là một trong những yếu tố làm hàng hóa sản xuất ra khó cạnh tranh được với hàng Trung Quốc về giá cả” - ông này nói.

Giám đốc một công ty chuyên sản xuất phân bón ở TP.HCM cho hay mặc dù không trực tiếp nhập nguyên liệu về sản xuất nhưng đơn vị này phải mua nguyên liệu từ các nhà nhập khẩu khác và thuê DN vận tải chở hàng từ cảng về công ty.

Hiện nay, mỗi lô hàng nhập về khoảng 100 tấn nguyên liệu sản xuất urê, kali, phí vận chuyển trên 10 triệu đồng, chưa kể mức giá nguyên liệu mà đơn vị này mua vào đã bị đội lên bởi chi phí ở các khâu làm thủ tục trước đó. Điều này khiến giá nguyên liệu bị đội lên gần 3%, ảnh hưởng không nhỏ đến sản xuất của DN.

Tương tự, ông Huỳnh Lê Linh Vũ, đại diện một DN xuất khẩu trái cây ở TP.HCM, đưa một ví dụ: cứ mỗi “công” hàng xuất khẩu 150 triệu đồng thì cước dịch vụ trên 10 triệu đồng. Một số DN đã thống kê chi phí không tên chiếm khoảng 2-2,5% tổng chi phí cho một “công” hàng xuất khẩu. Trong khi đó, theo ông Bùi Như Việt, chỉ cần chênh lệch đội lên 1%/ “công” cũng đủ để nhà nhập khẩu cân nhắc nên mua hay không.

L.N.MINH - BẠCH HOÀN

Thích “thương lượng” với doanh nghiệp

Theo ông Trần Hữu Huỳnh, trưởng ban pháp chế Phòng Thương mại và công nghiệp VN (VCCI), dù ngành thuế có một số hoạt động được ghi nhận tốt hơn nhiều so với thời gian trước như: hướng dẫn - tư vấn về thuế, trả lời kịp thời các kiến nghị của doanh nghiệp... nhưng vướng mắc lớn nhất của ngành thuế vẫn là sự thường xuyên thay đổi các chính sách thuế đã ban hành.

Lý do đưa đến điều này, theo ông Huỳnh, là do chất lượng xây dựng văn bản chưa tốt. Chẳng hạn do việc thay đổi chính sách quá đột ngột dẫn đến việc hải quan áp mã sai để tính thuế cũng bị “vạ lây”. Hoặc sự không thống nhất giữa các địa phương về thủ tục, thời gian, địa điểm thực thi khiến chính sách thuế mỗi nơi được hiểu mỗi kiểu...

Những điều này, ông Huỳnh cho rằng có cái thuộc về quy định, nhưng cũng không loại trừ khả năng một số người trong lĩnh vực thuế muốn duy trì hình thức “thương lượng” với doanh nghiệp, thay vì phải công khai minh bạch về chính sách.

T. V. Nghi

Tin khác:

-Bước đột phá để hội nhập quốc tế về hải quan 09/06/2011
-Hải quan điện tử mà doanh nghiệp chưa điện tử 09/06/2011
-VIFFAS và DEP (Thái Lan) đồng thuận phát triển logistics trong khu vực 09/06/2011
-Oằn lưng cõng phí không tên - Kỳ 109/06/2011
-Hải quan điện tử mà doanh nghiệp chưa điện tử 01/01/2011
-Hải quan điện tử mà doanh nghiệp chưa điện tử 01/01/2011
-Hải quan điện tử mà doanh nghiệp chưa điện tử 01/01/2011